Xã hội hiện đại chưa bao giờ thiếu những tiếng nói đòi hỏi. Từ không gian mạng đến môi trường doanh nghiệp, từ thị trường lao động đến đời sống gia đình, con người ngày càng quen với việc bày tỏ mong muốn, yêu cầu quyền lợi và khẳng định cái “tôi” của mình. Tuy nhiên, phía sau sự gia tăng của những đòi hỏi ấy là một câu hỏi ít được đặt ra hơn, nhưng mang tính quyết định: ai sẽ là người chịu trách nhiệm khi kết quả không như mong đợi? Theo quan sát từ Hệ sinh thái Khởi nghiệp Thực tế DGroup Holdings, chính sự im lặng trước câu hỏi này mới là yếu tố phân hóa sâu sắc nhất giữa một xã hội đang lớn lên và một xã hội thực sự trưởng thành.
Đòi hỏi, về bản chất không phải là biểu hiện tiêu cực. Trong một nền kinh tế mở, nơi cơ hội được phân phối ngày càng rộng, việc cá nhân mong muốn thu nhập cao hơn, môi trường làm việc minh bạch hơn hay cơ hội phát triển rõ ràng hơn là điều chính đáng. Đòi hỏi phản ánh khát vọng cải thiện chất lượng sống và vị thế xã hội. Tuy nhiên, theo góc nhìn của ông Hồ Duy Anthony – Chủ tịch HĐQT DGroup Holdings, vấn đề không nằm ở nội dung của đòi hỏi, mà nằm ở việc cá nhân có sẵn sàng gánh vác phần trách nhiệm tương ứng hay không. Bởi lẽ, đời sống kinh tế – xã hội không vận hành theo mong muốn chủ quan, mà theo quy luật hệ quả, nơi mọi quyền lợi đều đi kèm nghĩa vụ cụ thể.


(Ông Hồ Duy Anthony – Chủ tịch HĐQT DGroup Holdings chia sẻ tại cuộc họp)


(Ông Nguyễn Quang Huy - Phó Chủ Tịch HĐQT DGH cũng có đôi lời chia sẻ)
Trong thực tế vận hành doanh nghiệp và hệ sinh thái khởi nghiệp, mối quan hệ giữa đòi hỏi và trách nhiệm giống như một sổ cái giá trị. Mỗi yêu cầu về lương thưởng, vị trí hay quyền hạn là một khoản rút, trong khi năng lực, kỷ luật, hiệu quả công việc và tinh thần chịu trách nhiệm là những khoản nộp. Khi một cá nhân liên tục rút ra nhiều hơn những gì họ đóng góp, tài khoản uy tín sẽ dần cạn kiệt. Điều này không chỉ làm suy giảm niềm tin trong nội bộ tổ chức, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng hợp tác dài hạn với đối tác và thị trường.
Ở góc độ xã hội, chịu trách nhiệm không đơn thuần là một chuẩn mực đạo đức, mà là nền tảng của tư duy làm chủ. Người trốn tránh trách nhiệm thường dành nhiều thời gian truy tìm lỗi sai bên ngoài, trong khi người có năng lực lãnh đạo tập trung xác định phần việc thuộc về mình. Sự khác biệt này tạo ra hai kiểu cá nhân: một bên phụ thuộc vào sự phân bổ và bên kia chủ động tạo ra giá trị. Chịu trách nhiệm không khiến con người yếu đi; trái lại, nó trao cho họ quyền sửa sai, quyền ra quyết định và quyền thay đổi kết quả, bởi chỉ khi nhận phần việc về mình, cá nhân mới thực sự có khả năng kiểm soát tương lai.


Quan sát từ hệ sinh thái DGroup Holdings cho thấy, mọi mối quan hệ – từ gia đình, môi trường làm việc đến quan hệ đối tác – đều bắt đầu rạn nứt khi mức độ đòi hỏi vượt quá mức độ chịu trách nhiệm. Đòi hỏi sự tin tưởng nhưng không giữ chữ tín, đòi hỏi thu nhập cao nhưng không chịu trách nhiệm về hiệu quả, hay đòi hỏi sự gắn bó lâu dài nhưng không đầu tư công sức vun đắp, đều dẫn đến cùng một hệ quả: sự đổ vỡ chỉ còn là vấn đề thời gian. Ở cấp độ rộng hơn, khi xã hội quen với việc đòi hỏi mà ít sẵn sàng gánh trách nhiệm, chi phí niềm tin của toàn bộ hệ thống sẽ gia tăng, làm chậm lại tiến trình phát triển chung.


Bản lĩnh thực sự của con người được thể hiện ở khả năng dám nhận phần khó về mình. Người yếu tìm lý do để biện minh, người mạnh nhận trách nhiệm để trưởng thành, còn người có tầm nhìn dài hạn sẵn sàng nhận trách nhiệm ngay cả khi chưa được trao quyền. Theo góc nhìn từ Chủ tịch DGroup Holdings, chính những cá nhân như vậy là lực lượng nòng cốt tạo nên nền tảng bền vững cho doanh nghiệp và cho cả xã hội, bởi họ hiểu rằng trách nhiệm luôn đi trước quyền lực, và giá trị thật luôn được kiểm chứng qua hành động.
Trong bức tranh đó, Hệ sinh thái Khởi nghiệp Thực tế DGroup Holdings không chỉ được xây dựng như một mô hình kinh doanh, mà còn như một không gian rèn luyện tư duy làm chủ, nơi trách nhiệm được coi là điều kiện tiên quyết để trao cơ hội. DGroup Holdings không tìm kiếm những cá nhân đòi hỏi nhiều nhất, mà tìm kiếm những con người dám gánh vác, dám đứng ra chịu trách nhiệm đến cùng với kết quả mình tạo ra. Bởi suy cho cùng, sự trưởng thành của một doanh nghiệp, cũng như của một xã hội, không được đo bằng số lượng quyền lợi được yêu cầu, mà bằng số người sẵn sàng nhận phần trách nhiệm khi thử thách xuất hiện. Và chính từ những lựa chọn thầm lặng ấy, nền tảng phát triển bền vững mới thực sự được hình thành.
BT. KaMy